“Ngữ văn sao lại vô dụng?” Lâm Quốc Đống lập tức phản bác: “Biết đọc biết viết, biết làm văn, lại còn học hỏi được trí tuệ người xưa, đây là truyền thừa văn hóa năm nghìn năm của chúng ta đấy!”
Lâm Uyên hơi cạn lời, nhưng hắn cũng biết không thể bàn chuyện giải phóng tư tưởng quá sâu xa với những người thuộc thế hệ của bố mình, thế nên hắn đành dùng thực tế trần trụi nhất để nói lý lẽ: “Bố, bản chất của ngôn ngữ là gì? Là giao tiếp, là công cụ để trao đổi thông tin.”




